Nhưng xem những bức ảnh ông chụp, nghe những điều ông nói trong sự kính trọng tự đáy lòng dành cho "nhân vật", tôi nghĩ rằng, có rất nhiều người chụp ảnh Đại tướng, nhưng có lẽ những bức ảnh của họ không lột tả hết được cái dung dị đời thường của Đại tướng như những giây phút mà Đại tá Trần Hồng "tìm" thấy… Vậy nên khi "nhìn" những bức ảnh của Trần Hồng, Đại tướng đã rất thích
Thỉnh thoảng, tôi vẫn ghé qua căn nhà nhỏ ở Đường Thành thăm vợ chồng Đại tá - nhà báo Trần Hồng.
Đôi mắt ông rưng rưng, hình như cảm xúc của gần hai chục năm cầm máy chụp Đại tướng ùa về: "Sợ thời kì không cho Đại tướng ở cạnh chúng ta lâu". Căn phòng nhỏ nhưng chứa chan hình ảnh vị tướng tài của dân tộc - Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Những bức chân dung ông "vẽ" không phải là những "tượng đài lịch sử" như mọi người vẫn nghĩ và nhìn về vị Đại tướng, mà là hình ảnh đời thường bình dị nhưng cao quý của vị tướng lừng lẫy khắp "5 châu 4 bể".
Có người nói rằng, Đại tá Trần Hồng may mắn khi được Đại tướng đồng ý cho chụp ảnh ông suốt mấy chục năm.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp thăm triển lãm “Chân dung mẹ” của nhà báo Trần Hồng năm 1995. Ông tâm can: "Trong mắt tôi, Đại tướng như 2 con người riêng biệt.
Cho đến khi có nhịp chụp Đại tướng, sơn hà đã hòa bình và tôi muốn ghi lại những hình ảnh của ông trong cuộc sống đời thường. Có điều, ông không giống những nhiếp ảnh gia khác, không bao giờ hài lòng lời hỏi mua tác phẩm sau triển lãm, bằng bất cứ giá nào.
Lúc Đại tướng đang trong thời đạn lửa, tôi chỉ là cậu bé chăn trâu ở một vùng quê nghèo Hà Tĩnh. Một Đại tướng thời đạn lửa và một Đại tướng bình dị của đời thường.
Ở đó chứa đựng cái dẻo dai, say nghề của một nhà báo, chứa đựng cả sự kính yêu, trân trọng "nhân vật" của mình - người mà ông vẫn hay gọi là "bác Giáp".
Tôi hiểu, chính tài năng và cách sống giản dị của Đại tướng là tình đầu của mọi ái tình thương mà mọi người dân đang hướng về trong những ngày này, trong đó có cả Đại tá - nhà báo Trần Hồng.
Bít tất đều là sản phẩm ông mang về từ các cuộc triển lãm, cũng chính là những tác phẩm "để đời" mà ông đã nâng niu trong suốt hành trình 20 năm theo đuổi đề tài: Chụp ảnh chân dung Đại tướng. Và khi nhận được "lời xin phép" của Trần Hồng, Đại tướng đã vui vẻ nhận lời và còn dặn ông Nguyễn Huyên (thư ký riêng của Đại tướng) rằng "Cậu cho Trần Hồng vào chụp tôi bất kể lúc nào nhé!".
Nhà báo Trần Hồng đã thực hành được 4 cuộc triển lãm cá nhân chủ nghĩa những bức ảnh chụp Đại tướng Võ Nguyên Giáp tại 4 địa điểm Hà Nội, Kon Tum, Quảng Bình và Hà Tĩnh chính bằng gia tài ông "kiếm tìm" trong suốt 20 năm kia.
Hình ảnh vĩ đại của Ông là do tôi đọc sách, xem phim và nghe các đời đàn anh kể lại. Tôi biết, cả đêm mồng 4/10 ông thức trắng, khóc trong lặng lẽ, khóc bên những phút chốc đời thường của vị Đại tướng còn lưu dấu trong căn phòng nhỏ của ông.
Giọng ông lạc đi, đầy mệt mỏi. Ông ngắm chúng hàng ngày và cũng chưa bao giờ thôi ý định "làm giàu" thêm gia tài quý báu chỉ mình ông có ấy… Có lần, tôi hỏi Đại tá Trần Hồng: Sống giữa chứa chan hình ảnh Đại tướng thế, điều gì khiến ông trăn trở nhất.
Người về thăm quê hương Quảng Bình bằng tàu hỏa, dù có thể ngồi toa VIP, nhưng Ông đã cùng một số cán bộ đi tàu chợ như những người dân thường ngày. Đại tướng trong đời thường rất giản dị. Mất mát này là nỗi đau khó tả nổi với Đại tá Trần Hồng. 20 năm "theo chân" Đại tướng, Đại tá Trần Hồng có không dưới 2. Một kỷ niệm mà Trần Hồng kể lại một cách ham thích, đó là lần ông bị một vị Thượng tướng mắng vì dám chụp ảnh Đại tướng uống nước bằng chai trên đường đi công tác… Nhưng đó là dụng tâm của ông, là đề tài mà ông sẵn sàng bỏ cả cuộc đời để đeo đuổi, đó là những hình ảnh thật nhất về vị tướng tài mà ông nhất thiết kính trọng.
Trừ một số bức ảnh ông gửi tặng địa phương - nơi tổ chức triển lãm, còn lại ông mang hết về căn phòng nhỏ ở Hà Nội, giữ như những kỷ vật quý giá của đời mình.
Rồi khi về đến quê, Ông ăn uống sinh hoạt y như một lão nông…". Đại tá Trần Hồng vẫn hay chỉ các bức ảnh, nói đùa với tôi: "Của riêng còn một tẹo này!", nhưng quả tình, đó là gia tài lớn nhất trong đời làm báo, đeo đuổi nghệ thuật nhiếp ảnh của ông.
000 bức chân dung "bác Giáp". Thế mới biết và hiểu tình cảm mà Trần Hồng dành cho "bác Giáp" nhiều đến thế nào, hiểu cả nỗi lo sợ và cảm giác mất mát của ông trong những ngày đầu tháng 10 này… Ngày nhận tin dữ Đại tướng chết, tôi điện thoại cho Đại tá Trần Hồng.
Và những bộ ảnh chỉ mình ông có được kia là nhờ "cái may mắn" đó. Còn tôi, tôi biết một Đại tướng bình dị trong cuộc sống bình thường qua ống kính của Đại tá - nhà báo Trần Hồng - người đã có hơn 20 năm chụp ảnh chân dung Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Hơn 20 năm đeo đuổi để lưu lại chân dung bình dị của một con người vĩ đại, 20 năm gắn bó và trân trọng ngắm nhìn và tôn "bác Giáp", 20 năm cùng Đại tướng đi qua những kỷ niệm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét