Người dân Quảng Bình chờ đón ông như đón người thân của mình vậy
Đại tướng thăm lại hầm của tướng De Castries Những năm cuối đời, Đại tướng xuống sắc rõ dù đầu óc hoàn toàn minh mẫn, tỉnh ngủ. Ông luôn quý trọng sự thực một cách tuyệt đối. 5h30 sáng, tàu tới ga Đồng Hới. Đại tướng với đồng bào các dân tộc Tây Bắc Ảnh Đại tướng là phải chân thực Liên tục 15 năm kể từ khi được phép chụp ảnh luôn Đại tướng, Trần Hồng rất nhiều lần tháp tùng Đại tướng đi công tác.
Bức ảnh cuộc thế Trong cuộc sống và sự nghiệp, Trần Hồng luôn coi những cuốn phim và tấm ảnh chụp chân dung Đại tướng Võ Nguyên Giáp là gia tài vô giá, không gì sánh được. Là một quân nhân, Trần Hồng cũng như hàng triệu người lính khác đã có sẵn trong mình lòng tôn kính sâu sắc với vị Đại tướng - Tổng tư lệnh.
“Những lúc chụp, Đại tướng không bao giờ rời bộ quân phục. Chính phút giây đó đã được nhiếp ảnh gia Trần Hồng ghi lại và ông đặt tên cho bức ảnh là “Đại tướng nhớ Bác”
Đại tá Trần Hồng tiết lậu, bản thân Đại tướng cũng rất ưng bức ảnh này. Đối với tôi, mỗi khi Đại tướng xuất hiện trước ống kính là một thách thức quá lớn. Phải sau rất nhiều biến cố của đất nước, sau những chuyến biền biệt xa gia đình đi Tây Nam, biên giới, cái “duyên” Trần Hồng với Đại tướng Võ Nguyên Giáp mới có thời cơ tô đậm nét.
Sau khi biết nguyện vọng được chụp ảnh mình, Đại tướng đã gật đầu và nói: “Riêng Trần Hồng, cứ để cậu ấy vào gặp tớ bất kỳ lúc nào”. Đại tướng trong rừng Mường Phăng “Những bức ảnh của tôi chụp hoàn toàn chân thực, không qua bất kỳ một khâu xử lý kỹ thuật nào, nhằm khắc họa phẩm chất thanh cao, sự giản dị của một vị tướng trong cuộc sống đời thường - một người luôn đau đáu vì nước, vì dân; một nhân tài, nhưng rất mực giản dị và gần gũi với sờ soạng chúng ta”, ông cho biết.
Tuy vậy, lần đầu tiên đó không để lại nhiều ấn tượng, bởi lẽ “thời điểm đó là công việc, là nhiệm vụ của cấp dưới trước chỉ huy, trước đơn vị!”. Không nói ra, nhưng khắc họa chân dung vị tướng lỗi lạc của thời đại Hồ Chí Minh như Đại tướng Võ Nguyên Giáp là thách thức đối với vơ những người từng cầm máy.
Trong số hàng nghìn bức ảnh chụp Đại tướng, Đại tá Trần Hồng rất tâm đầu ý hợp những bức chụp đời thường. Tùng Kiên (Ảnh trong bộ sưu tập "101 chốc lát về vị tướng huyền thoại Võ Nguyên Giáp" của tác giả Trần Hồng).
Đại tướng bên chiếc giếng thân thương thời thơ từ
Rồi cơ duyên đã đến, đó là vào tháng 10/1994, khi diễn tả với Đại tá Nguyễn Văn Huyên (thư ký riêng của Đại tướng) tại 30 Hoàng Diệu thì Đại tướng đi qua. 000 tấm ảnh chụp Đại tướng của mình. Theo ông, một tác phẩm tốt phải hướng tới giá trị chân-thiện-mỹ. Sau cuộc triển lãm đầu tay về ảnh chân dung tại Tràng Tiền (Hà Nội) năm 1992, Đại tướng tới cổ vũ và góp ý vào một số bức ảnh của tác giả.
Bà Đặng Bích Hà, phu nhân Đại tướng giục mấy lần Đại tướng vẫn chưa rời tay khỏi tập ảnh. Sau khi xem hết, Đại tướng gọi Trần Hồng vào phòng khách khu vực triển lãm và hỏi: “Chú Hồng thích tấm nào nhất?”. Đại tướng thăm Viện 108 Đại tướng là một con người trằn trọc luôn lấy lời khuyên của Cụ Hồ để làm mục tiêu phấn đấu cho mình.
Những lần chứng kiến Đại tướng trầm ngâm ngồi nhìn lại mình những năm trẻ trung, sôi nổi, tôi hiểu con người vĩ đại kia cũng không thể tránh khỏi quy luật tạo hóa. Cái “duyên” với Đại tướng Năm 1973, Trần Hồng đầu quân về Báo Quân đội nhân dân sau 4 năm được đào tạo tại Trường Tuyên huấn Trung ương (nay là Học viện Báo chí và Tuyên truyền).
Vì thời gian của Đại tướng không có nhiều, công việc của Đại tướng lại quá lớn!”
Bản thân tôi cũng muốn Đại tướng luôn rạng ngời khi lên hình, ít nhất trong ảnh của Trần Hồng”.
“Với những bức ảnh chân thực và xúc động về thế cục của Đại tướng, mình chấp thuận nhất bức ảnh Đại tướng đứng bên tượng Bác Hồ.
Người chụp chỉ là cậu phóng viên thực tập, trong khi nhân vật trong tác phẩm ảnh báo chí đã là một vị Đại tướng nức danh thế giới. Mình có thể cắt cúp cái này, cái kia đó là quyền của mỗi người chụp để lột tả được nhân vật. Trần Hồng đã chụp hàng trăm bức ảnh chỉ trong 15 phút đồng hồ Đại tướng xuống tàu, vẫy chào người dân trước khi rời ga Đồng Hới về quê hương Lệ Thủy.
Lại là một phóng viên ảnh của Báo Quân đội, ông càng có điều kiện, bỏ công sức suy tư, đón đợi, nắm bắt để thu bằng được vào ống kính của mình chân dung vị tướng trong phút chốc bình dị, đời thường.
Đối với thể loại ảnh chân dung - đặc biệt là đối với ảnh chân dung Đại tướng Võ Nguyên Giáp thì càng không được tùy tiện thêm bớt, những nếp nhăn, vết sẹo càng phải được trân trọng.
Tuy nhiên lần trở về quê hương Đại tướng ở Quảng Bình năm 2005 vẫn để lại trong ông nhiều cảm xúc nhất. Bức ảnh "Đại tướng nhớ Bác" Năm 2006, theo ước vọng của Đại tướng, các con trai, dâu rể chuyển vớ 95 bức ảnh vừa triển lãm ở Đồng Hới về nhà riêng cho Đại tướng xem
Đại tá Trần Hồng tâm tư: “Tôi rất thích một cái bớt ở ngón tay Đại tướng, mỗi khi lộ ra thì bao giờ ông cũng bấm máy rất nhiều (hàng chục kiểu). Tuồng như lúc ấy, Đại tướng và bức tượng Bác là hai con người đang nói chuyện, giao cảm với nhau. Không mảy may suy nghĩ, Trần Hồng đáp: “Thưa Đại tướng! quờ những tấm ảnh này tôi đều thích, đó là tâm huyết của chính tôi”. Ánh mắt, thần thái của ông như đang phân bua, tâm can điều gì đó với người thầy của mình khi âm dương cách biệt”.
Trần Hồng luôn tâm niệm: Người ta mong muốn một lần được gặp Đại tướng đã khó mà ông có bao dịp để tiếp cận như vậy thì phải có bổn phận để trau dồi bản lĩnh, trau dồi nghề. Đã là ảnh thì phải là sự thực, sự thực và sự thật.
Khi zoom ống kính, bỗng nhìn thấy Đại tướng ở giác độ nào cũng vĩ đại: từ văn hóa, quân sự, ngoại giao, khoa học… đặc biệt là tính nhân văn cao cả.
Đại tướng không nói gì thêm, chỉ gật đầu và siết chặt khi Trần Hồng đưa tay ra xin phép bắt tay. Đại tướng miệt mài xem quên cả giờ ăn tối. Đẹp cả tấm lòng, sắc đẹp và diện mạo
Tò mò, tôi quay lại và thấy Đại tướng lặng đi trước bức tượng Bác Hồ đặt trong phòng làm việc, nét mặt đầy tâm trạng. Để được tiếp cận và được Đại tướng cho phép thì không phải ai cũng có được may mắn đó. Đây là bức ảnh đã lột tả được nội tâm, thần thái của Đại tướng rất sâu sắc”, Trần Hồng nói. Thành tâm, lúc nào cầm máy chụp Đại tướng, mình cũng đều thấy hồi hộp.
Đây cũng là bức ảnh ông ý hợp tâm đầu nhất trong gia tài hơn 2. "Cả quyết, nghiêm nghị trong công việc nhưng giữa nhịp sống đời thường, không ít lần mình chứng kiến Đại tướng rơi lệ.
Dù Đại tướng ở bất kỳ cương vị nào, tư thế của người đều hòa nhập với quần chúng. Nhà báo Trần Hồng tâm sự: “Tôi như người gặp may! Say sưa đeo đuổi và gắn bó cả sự nghiệp của mình với thể loại ảnh chân dung đã giúp tôi nhiều điều có ích. Thành thử, Đại tá Trần Hồng cũng ít chụp hơn.
Còn khi mặc thường phục, Đại tướng không đồng ý cho chụp
Vì Đại tướng là một vĩ nhân, một thiên tài được thế giới xác nhận. Có nhẽ cái “duyên” với Đại tướng đến với cậu phóng viên trẻ bởi ngay trong sự kiện tác nghiệp trước tiên, Trần Hồng đã được gặp trực tiếp và chụp Đại tướng, Tổng tư lệnh. “Nếu đó không phải là những buổi tiếp các vị khách đặc biệt hoặc sự kiện lớn thì gần như tôi không chụp nữa. Thế nhưng, chụp được khoảng bốn năm kiểu thì không dám chụp nữa vì thấy khuôn mặt Đại tướng đã đẫm lệ.
Đó chính là một trình bày của một nhà quân sự tài giỏi, văn hóa và tư cách lớn. Đó là một ngày khôn cùng đặc biệt đã mở ra cánh cửa mới trong thế cục nghệ sĩ. Dừng lại thật lâu ở tấm ảnh “Nhớ Bác”, Đại tướng bảo: “Tớ rất thích bức ảnh đứng bên tượng Bác Hồ”.
Một lần, kết thúc buổi làm việc, Đại tướng không về ngay mà một mình lưu lại văn phòng.
Đó quả là niềm hạnh phúc không dễ gì có được trong cuộc đời làm báo, chụp ảnh. Tôi đứng ở một góc khuất và bấm máy. Khi bước ra khỏi cửa ga, đã có hàng ngàn người đứng chờ, kín một khoảng không gian rộng lớn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét